Phân Tích Âm Thanh Im Lặng Của Phạm Sông Hồng # Mobile, Âm Thanh Của Sự Im Lặng: Nghệ Thuật Lắng Nghe

“Dốc lặng lặng” là tập thơ sản phẩm công nghệ hai trong phòng thơ, họa sĩ Trần Thắng. Với thơ, trong tập này, anh in nhiều bức tranh danh tiếng của mình. Thơ Trần win ở “Dốc yên ổn lặng” rất khó đọc. Không phải nó tinh vi hay thừa thâm hậu, cao thâm mà thực tế là rất khó nắm bắt tâm thay của thi sĩ. Trần Thắng là 1 trong nhà thơ bao gồm sinh quyển thơ riêng biệt biệt. Chính vì thế không dễ dàng gì cách vào quả đât thơ anh.

Bạn đang xem: Phân tích âm thanh im lặng của phạm sông hồng


Bởi trong số đó có vô số trầm tích, kín đáo và ẩn ức. Ở trên đây chỉ test truy tra cứu một khía cạnh nhỏ - mọi ẩn ức như thế nào đó ở trong nhà thơ Trần thắng trong “Dốc im lặng”.

*

Trần Thắng như ý được sinh ra ở 1 làng quê châu thổ sông Hồng. Một vùng đất mới mỡ màu, đầy đủ sinh sôi nảy nở. Một buôn bản quê bé nhỏ nhỏ, xa từ trần nơi cửa ngõ sông Hồng. Ở đó, ta phát hiện không chỉ đông đảo tín ngưỡng dân gian phiên bản địa, ngoại giả chất cất biết bao tư tưởng cao tay của các tôn giáo lớn chi phối đời sống thế giới như Nho, Phật, Lão và Thiên Chúa. Chỉ bao gồm điều những tứ tưởng cao niên của các tôn giáo này không tồn trên với tư biện pháp là số đông giáo lý, phần đông giới thuyết vô cùng hình, trừu tượng mà lúc nào cũng được “đồng hóa” thành các triết lý dân gian hết sức sinh động, nôm na, dân giã.

Cái thôn quê nơi Trần thắng sinh ra với suốt tuổi thơ tung tăng sống đó,thực ra là một hệ sinh thái tự nhiên trù phú hòa quyện cùng không gian tâm linh phức hệ nhiều tầng. Không khí tâm linh ấy được thiết kế bởi sự hội tụ của văn hóa truyền thống cổ truyền cùng hòa đồng cùng những giá trị ít nhiều ngoại biên với vô số trầm tích ông xã lấn. Nó khiến cho môi ngôi trường sống lý tưởng cho con người. Cầm rồi, bằng phương pháp nào đó nhà thơ vẫn thấm nhuần một cách sâu sắc những cực hiếm của sinh quyển làng quê mình.

*

Lang thang thiên hà 4 - Tranh: Họa sĩ
Trần Thắng

Dấu viết của thiên nhiên nguyên bản, của văn hóa bản địa, triết lý dân gian ấy hiển lộ thiệt phong phú, đa dạng và phong phú và vô cùng tấp nập trong thơ anh. Trần win dù hình thành ở làng quê, cơ mà khi trưởng thành anh không sống ở làng quê. Anh là một trong nghệ sĩ, một đơn vị thơ sống ở chỗ đô hội.Vì thế, hồ hết triết lý dân gian, hầu như cảm thức văn hóa truyền thống cuội nguồn cổ truyền của xã quê đang khúc xạ qua lăng kính của người nghệ sĩ đương đại.

Bảng lảng khắp“Dốc yên ổn lặng”là một cái nhìn trái đất xa xăm vô hạn và ánh nhìn nhân sinh muôn kiếp chan cất nhân tình. đơn vị thơ bởi một ẩn ức nào kia nên luôn bị ám hình ảnh về hình trơn con fan vô cùng nhỏ tuổi nhoi, mong manh vào một nhân loại vô thường, một ngoài hành tinh khôn cùng vần vũ bất thường. Đó là,“Hữu hình vừa cõi nhân duyên/ Thoát vô hình dung cõi vô bờ chạnh buồn/ Rượu như lẫn ánh hào quang/ bạn vương sương bụi long dong thiên hà/ nghỉ chân đâu cũng chính là nhà/ Buông tay cũng cỏ quấn qua phận người”(Xuân vẫn qua đây); hay,“Thánh nhân qua đời đỉnh sa mù/ Đất ôm xương white hời ru công thành/ ngàn năm bất chợt thoáng muốn manh/ Một ngày giặc giã cỏ xanh ngút trời”(Tĩnh lặng ao ước manh);“Nguyện cầu đều linh hồn vụt qua và tan biến/ miền cực đầu thai kiếp sinh linh/ thêm tỏ tường giới hạn của mình/ âm thanh cuối cùng lột xác…/ ý muốn manh… mong muốn manh…”(Tháng ngày ao ước manh). Và,“Tóc in tuổi trắng ý muốn manh…”(Tết của mẹ); “Ngủ vào một tiếng lá rơi/ đột lìa hai cõi bà mẹ ơi! Vô thường”(Buông); “Giấc mơ dương gian nhỏ tuổi nhoi lóe trắng/ ngạt ngào vòm trời thanh sạch lặng sương/ hiến dâng trọn vong hồn thể phách/ có hay là không một cõi vĩnh hằng?(Cúc họa mi)... Rất nhiều câu thơ làm ta đơ mình làm phản tư, ngờ ngạc về thân phận con fan chả khác gì hạt bụi mong mỏi manh vào một thế giới bất toàn vô tận.

*

Mặt đời- Tranh: Họa sĩ
Trần Thắng

Đó có thể là bừng ngộ về sức mạnh tiên thiên của định mệnh nào đó đối với số phận nhỏ người. Cứ như thể từng con fan khi có mặt đã có 1 bàn tay vô hình dung xếp đặt, xây dựng sẵn. Con tín đồ chỉ là 1 hình nhân di động trong trò nghịch của lực lượng khôn cùng nhiên. Đời fan được dẫn dắt vị một ai đó:“Định mệnh nổi trôi xướng lên giai điệu/ Thanh sạch sẽ linh hồn thoát xác hoan ca// gần như bóng hình cõi trần chen chúc/ Đi về gió cuốn vô biên”(Thiên sứ);“Chuyện đúng theo tan đành rằng duyên phận/ Ta vẫn lấp sen trắng giấc xưa”(Xuân gọi)“đã yêu đề xuất gì hối hận hận/ cuối đườngchắc gì đã cùng nhau// Trinh nguyên viết nỗi niềm lên đá/ bao nhiêu mùa sương gió ngẩn ngơ”(Cúc họa mi);“Kiếp người mắc nợ đồng lần/ xơ xác cũng trả lại phần cõi dương/ Oan hồn vảng vất mù sương/ Đắng cay là thực thiên mặt đường là mơ”(Lời fan dở hơi). Thơ è cổ Thắng một trong những tình cố kỉnh thơ này là thơ giãi bày, thơ xác quyết.Anhkhông muốn, không phải ai đối thoại. Thơ nói đa số điềuanhtin hayanhbăn khoăn nhưng mà không đề nghị ai bội nghịch hồi, không đề xuất ai luận bàn, chia sẻ. Thơ như thế cứ như thể người thơ đã thấu hiểu những lẽ huyền hoặc. Hay ngoài ra đã được ai kia mách bảo gần như mật mã của số kiếp bé người.

*

Nhà thơ, hoạ sĩ trằn Thắng

Đó là giác quan nhân sinh về việc thoáng chốc, ngắn ngủi của kiếp người:“Biết đâu mây khói phù sinh/ Cõi nhất thời mời mang lại cạn bản thân chẳng buông/ chén bát này đời ngược về suông/ Đằng nào thì cũng quẩn một mặt đường càn khôn/ chén này dịu bẫng sinh tồn/ Xa nhau bất chợt ngấm nỗi bi thiết cố nhân”(Tạm yêu quý cạn mình);“cõi rộng lớn mộng mị mơ hồ này có gì ràng buộc/ gồm cả trăm năm, tất cả cả nghìnnăm trong một kiếp người/ chuyện ngàn năm trước, ai biết về ngàn năm sau// tiễn đưa nhiều máy trôi vào cat bụi/ nhằm ngộ ra rằng ta sẽ nương nhờ một cõi/ cõi tạm/ thân xác này tày mấy tấc gang”(Vĩnh hằng); Hay,“Chuyện đời thoáng mây bay/ vùng nhân gian nương náuphépmàu/ ngỡ an nhiên lại bời bời/ hương thơm trầm lẩn quất mắc lời hẹn nhau”(Nương náu). Và,“Lá buông về cội giấc vàng/ ý muốn manh gió lật trắng tang kiếp người”(Buông); “miền cực đầu bầu kiếp sinh linh/ thêm tỏ tường số lượng giới hạn của mình"/ âm thanh sau cùng lột xác/ ta trở về lẩy bẩy chồi xuân”(Tháng ngày ý muốn manh). Bởi vì ẩn ức nào mà lại ám hình ảnh nhà thơ rằng cuộc sống chỉ là cõi tạm, cõi nhân gian chỉ cần phù sinh. Dẫu đời người muốn manh, loáng chốc mây bay gió thổi vào “chốn nhân gian” mà lại nhà thơ ko buồn. Thơ ko bi lụy, hoảng hốt mà an nhiên từ tại. Hơn thế, bên thơ còn tự mình tin tưởng rằng rời cõi tạm bợ rồi một ngày vẫn “trở về lẩy bẩy chồi xuân”. Phù hợp nhà thơ tin vào sự luân hồi, tin vào sự đầu thai sinh hoạt kiếp sau của đa số sinh linh, của chính mình. Thơ ấy nghe ra bám mùi “an ủi”, “vỗ về”. Mà lại khi dấn chân được nhỏ người nhỏ bé riêng biệt giữa“thiên hà”, cuộc đời quá “mong manh”, dương gian là “cõi tạm”, cuộc đời là “tấc gang” thì sự “an ủi”, “vỗ về” ấy ngoài ra đã truyền cho những sinh linh một năng lượng, một cảm hứng sống nào đó. Hay kia lại đó là xác tín về việc bất diệt của linh hồn nhỏ người.

*

Trăng xanh - Tranh: họa sĩ Trần Thắng

Với ý kiến thế giới, quan điểm cuộc đời một cách khác hoàn toàn như thế, phải thơ Trần chiến hạ viết về quê hương, viết về bố mẹ những gì thật ngay sát gũi, thân thương, mến thương cũng rất đặc biệt. Nỗi nhớ trong thơ Trần chiến hạ về quê nhà thời thơ bé bỏng là nỗi nhớ nắm thể, từng cụ thể về nhỏ đê, vạt cỏ, cái sông, mưa bụi… hết sức chân thực, xinh tươi dịu dàng.“Triền đê tung hứng bụi mưa/ Cải ngồng lại mang lại hẹn xưa thắp vàng”(Xuân khai nét cũ); “đang cuộn sóng trong tôi/ sông ơi!/ thời gian lênh đênh ngoảnhđầu nhìn lại/ tuổi thơ thật rất đẹp thật ngay gần sau khúc uốn quyến rũ và mềm mại kia”(Sông chân trời); Đó là nhớ về mọi ngày tết ấu thơ với củi lửa ấm nồng và bánhchưng xanh:“Khói loang đẫm ướt vạt đê/ Nồi bánhchưng ủ tứ bề nhớ thương/ Củi lửa nóng chuyện cố hương”(Tất niên). Không hiểu sao các nhà thơ lúc nào cũng với theo trơn hình một người con gái thuở thiếu thời và thi vị hóa chúng ta với gần như đóa hoa đồng quê:“Những đóa sen ngủ quên trên ngực/ thức một miền ngan ngát đồng quê”(Lang thang sen);“Thôn thanh nữ giấu hoa chanh vào ngực/ Dụ trai làng mạc thiêu thân”(Tháng mười quê).

Nỗi lưu giữ quê của thơ è Thắng, còn dựng dậy cả một cuộc sống tín ngưỡng dân gian rất thiêng rất đỗi thân thương, gần gụi nhưng hết sức hư ảo, lạ lùng.“Ai giã gạo âmâm cối đá/ Ai húp cháo sột soạt lá đa/ Ai gõ cửa lào thào canh vắng/ Ai chổi tre loẹt bôi guốc sảnh vườn?// vàng mã con ngữa xe lờ vờ phương diện đất/ hương lửa quẩn bàn tay/ Ai va sởn da góc ko người/ chén bát rượu đầy không uống đã vơi// Mẹ cha xa call tên đề cập nhở/ Sao trong mơ cha mẹ chẳng nói gì/ bé đuổi theo cháy bùng quần áo giấy/ Tranh cỗ cô hồn xộc xệch mưa Ngâu// Chuông chùa mênh mang tâm nguyện bọn chúng sinh/ Nến lụi vào ngọn khói/… trơn ai đợi nóng hơi công ty rồi tan”(Vu lan). Chỉ với mấy câu thơ, nhà thơ Trần chiến thắng đã phục dựng không gian “đại lễ” rằm tháng bảy. Thơ cho ta thấy một đời sống văn hóa tâm linh tích hợp và liên thông khôn cùng huyền bí: đầu năm trung nguyên - Lễ vu lan báo hiếu - Tục xá tội vong nhân - Lễ bái cô hồn chúng sinh. Đó là cả một đời sống trung tâm linh lúc nào thì cũng ngập tràn chổ chính giữa tưởng đầy mừng húm của tín đồ Việt. Duy nhất là những người dân sinh sống ngơi nghỉ làng quê châu thổ sông Hồng.

*

Mưađỏ - Tranh: họa sĩ Trần Thắng

Cha chị em là nỗi ám ảnh luôn trở đi quay lại ở“Dốc lặng lặng”. Nỗi ám ảnh ấy chần chừ khởi nguyên trường đoản cú ẩn ức nào. Vào sự nặng nề lòng với quê cha đất tổ, hình bóng cha mẹ đã tắt thở núi luôn xuất hiện thêm trong thơanh. Dù bố mẹ đã ra đi nhưng vào sâu thẳm thế giới tinh thần của nhà thơ, bố mẹ vẫn luôn luôn trở về hiện lên trong đời sống củaanh, trong ngôi nhà thơ dại của gia đình. “Mẹ về trĩu gánh xa xăm/ phụ thân về lặng lẽ âm thầm dáng đằm gió sương”(Tất niên); “Đêm qua người mẹ khóc bơ vơ cha về// thắp hương thầm khấn thầm nghe/ Bướm tối vảng vất đèn hoe cạn dầu”(Tết của mẹ);“Mẹ cha xa gọi tên nhắc nhở/ Sao trong mơ phụ huynh chẳng nói gì”(Vu lan);“Lạy bà mẹ con tỏ bến bờ/ Lạy cha con lấm niềm mơ ước đồng làng”(Sang đò). Và,“Dâng hương nhỏ khóc mẹ cười/ hương lửa dẫn người mẹ về trời gặp gỡ cha// ngát thơm mở ô cửa riêng người mẹ về/ Từ nay nhòa nhạt nẻo quê/ từ nay nhỏ lớn dãi dề mồcôi”(Buông).

*

Tập thơ "Dốc yên ổn lặng"

Trong“Dốc yên ổn lặng”, công ty thơ è Thắng bao gồm nhiều bài viết về phụ huynh khi những bậc sinh thành không hề nữa. Quan yếu cắt nghĩa tình yêu giữa con cái với cha mẹ bởi kia là quan hệ thiêng liêng. Đó còn là mối quan hệ quá lẻ tẻ của từng người con với phụ huynh mìnhẩn chứanhiều riêng tư, túng thiếu ẩn. Đọc số đông câu thơ này ta có cảm giác nó vụt hiện nay từ vô thức tập thể. Chỉ những tài năng thật sự về văn chương, nghệ thuật, vô thức đồng chí mới liên can vào quy trình sáng chế tạo của người nghệ sĩ. Bên thơ trần Thắng suôn sẻ có được thiên phú này. Anh đã xác định tài năng của bản thân mình trong hội họa và bây giờ là trong thi ca.

*

Mơ sen - Tranh: họa sĩ trần Thắng

Đọc “Dốc yên ổn lặng” ta linh cảm rằng tất cả một ẩn ức kín đáo nào đó luôn luôn ám ảnh, chi phối cuộc sống nhà thơ. Phần nhiều ẩn ức ấy bao giờ cũng đánh động,giày vò trọng tâm cananh. Hồ hết ẩn ức ấy bao giờ cũng được phát lộ giữa những tác phẩmvăn chương, nghệ thuật. Thiết yếu nó bằng cách nào đó, vẫn giúpanh tạo nên lập được tứ thế đường hoàng, “thẳng thớm” hành trình dài làm người, hành trình trí tuệ sáng tạo dâng hiến trong cõi nhân sinh muôn kiếp.“Cả đời bà bầu hứng liêu xiêu/ mong mỏi con thẳng thớmgiữa điều ngả nghiêng”(Buông);“Từ nay nhỏ gọi phụ thân bằng hương ngát/ hiểu lẽ đời nhưng thương lưu giữ khôn khuây.// học tập làm bạn bao dung thiệt khó/ bạc đãi đầu mới biết phương pháp lặng im/ nhỏ tâm niệm điều chatrăntrối/ Về cõi nào thì cũng phải xuất sắc cõi nhân gian”(Cõi lòng cha). Thực vậy, con tín đồ ta mai sau về cõi nào ko biết, dẫu vậy trên tất cả, trước hết, phải sống tốt ở cõi nhân gian.

Script has been disabled on your browser, please enable JS lớn make this tiện ích work.

“Im im không phải là sự vắng mặt trọn vẹn của âm thanh, mà là việc thức tỉnh với lắng nghe được âm thanh phía bên trong của thiết yếu mình.”

“Có tương đối nhiều điều xuất sắc đẹp ko thể biểu lộ ra nếu bọn họ phải hét lên,”nhận định của Henry David Thoreu lúc chiêm nghiệm bí quyết sự lạng lẽ tạo cần một bài speeker hùng hồn. Một năm ngoái đó, ông từng viết vào nhật ký của mình: “Tôi mong mình có thể lắng nghe được music của màn đêm. Sự im lặng đó là một trong điều tích cực và đáng để chúng ta lắng nghe.”

*

Đó là câu nói ẩn dụ nhẹ nhàng cơ mà lại lột tả được yếu tố hoàn cảnh xấu xí của thời đại thời buổi này – một gắng kỷ rưỡi tiếp đến – thời đại mà họ đánh mất bản thân trong nền văn hóa truyền thống ủng hộ cho câu hỏi lớn giờ để trình bày quyền lực, ồn ào để biểu lộ mình gồm tiếng nói, la lối om sòm nhằm mọi tín đồ đồng thuận với ý kiến của mình. Tất cả vẻ họ đã quên điều cơ mà Susan Sontag sẽ nhắc nhở bọn họ từ một nửa cố gắng kỷ trước: “Sự lặng ngắt luôn khiến cho bài diễn giả trở cần hùng hồn.” Đó là loại tinh túy của sự lặng ngắt – thứ thẩm mỹ và nghệ thuật mà họ cần đề nghị học trong cuộc sống thường ngày hiện thời.

Lấy cảm xúc từ đó, công ty văn Katrina Goldsaito và họa sỹ Julia Kuo đã viết lên cuốn truyện tranh “Âm thanh của sự im lặng” (The sound of silence) – câu truyện nhắc về Yoshio, một cậu bé bỏng đã tò mò ra sự tĩnh mịch giữa lòng tp Tokyo ồn ã, và tự dạy dỗ mình nhằm cảm thụ được vẻ đẹp tinh tế và sắc sảo này.

Xem thêm: 28 phân tích ra thừa số nguyên tố, tìm thừa số nguyên tố 28

*

Có thể nói, cuốn truyện tranh là một biến thể văn minh của cuốn tản văn “Ca tụng láng tối” (In Praise of Shadows – đã có được NXB tp.hồ chí minh xuất bạn dạng tại Việt Nam) được sáng tác năm 1933 bàn về mỹ học thời Nhật cổ. Vào cuốn sách này, người sáng tác đã phàn nàn về việc sử dụng ánh sáng vượt mức sẽ làm cho lu mờ đi phần lớn vẻ đẹp bao gồm chiều sâu của tương đối nhiều thứ trong cuộc sống. Điều này cũng giống việc thực hiện những âm thanh ồn ào thời nay sẽ át đi những music sâu lắng và tinh tế khác.

Những lời văn của Goldsaito là việc hòa quyện giữa ballad cùng thơ haiku, và nét vẽ của Kuo là sự kết hợp giữa phong cách manga của Nhật với lối vẽ theo kiểu Chris Ware, đã khiến cho cuốn truyện trở phải thi vị và cuốn hút người đọc.

*

Chúng ta theo Yoshio ra khỏi nhà vào một buổi sáng trời mưa cùng hòa điệu vào âm thanh rầm rĩ của tp – “Mưa rơi lộp bộp lên cái ô của Yoshio,””còn cậu bé nhỏ thì bước từng bước một lõm bõm qua các vũng nước lớn.”

*

Yoshio vui mắt với trận mưa và cảm thấy niềm hạnh phúc như đang vui chơi trong nhân loại thần tiên. Bỗng nhiên, cậu tạm dừng khi nghe thấy một thứ âm nhạc kỳ diệu duy nhất trên đời. Cậu đi theo âm thanh đó và tìm thấy một người đàn bà luống tuổi đang chỉnh sửa chiếc bầy koto.

*

*

Sau đó, bà ta ban đầu dạo một khúc nhạc ngắn. đa số nốt nhạc vang vọng với lanh lảnh đó xoáy sâu vào tai của Yoshio. Khi khúc nhạc kết thúc, Yoshio cất tiếng hỏi, “Sensei, cháu rất thích những music này, cháu chưa lúc nào nghe thấy âm thanh nào bởi thế trước đây!”

Người chơi đàn koto chứa tiếng cười, nghe dễ chịu như tiếng va lanh canh của cái chuông gió trong khu vườn của mẹ.

“Sensei,” Yoshi said, “Bà gồm âm thanh mếm mộ nhất của mình không?”

“Âm thanh đẹp mắt nhất,” người chơi bầy koto nói, “là âm thanh của ma – sự lặng lặng.”

“Sự im lặng?” Yoshi hỏi lại. Nhưng tín đồ chơi đàn koto chỉ mỉm cười bí ẩn, không lý giải gì thêm mà lại tiếp tục chăm bẵm vào vấn đề chơi đàn.

Cảm thấy hồi hộp và hứng khởi vì thông điệp bí hiểm đó, cậu bé xíu quyết định cần tìm mang đến ra music của sự lạng lẽ này.

*

Cậu tìm đến một chỗ yên tĩnh nhất mà cậu biết – sẽ là rặng tre phía sau sân chơi thành phố. Nhưng mặc dù có tĩnh lặng cho mấy, khu vực này vẫn phát ra âm thanh của sự sống hay nhật.

*

Một cơn gió thổi qua, các thân tre va vào nhau tạo thành thành tiếng takeh-takeh-takeh. Cậu nhắm mắt lại với nghe giờ lá reo trong gió. Âm thanh kia thật đẹp, nhưng mà đó không hẳn là âm thanh của sự im lặng.

Khi Yoshio về nhà tối hôm đó, cậu thường xuyên kiếm tra cứu sự lặng ngắt – tại ga tàu điện, trên bàn ăn tối và trong nhà tắm nhà mình.

*

*

Thậm chí, trong cả lúc màn đêm buông xuống, khi cả gia đình đã chìm sâu vào giấc ngủ, cậu vẫn lắng tai nghe, để rồi nghe thấy tiếng kêu ro ro nhỏ bé của một trạm phạt sóng radio ở cực kỳ xa.

*

*

Sáng hôm sau, Yoshio đi học sớm hơn đông đảo ngày, khi các bạn khác còn chưa vào lớp. Cậu ngồi xuống và đọc một cuốn truyện, rồi bỗng nhiên cậu đã nhận ra điều mà tôi đã tìm kiếm suốt lâu nay nay.

*

*

Bỗng nhiên, ngay trong khi đang đọc cuốn truyện, cậu nghe thấy “nó”.

Không có âm thanh của tiếng cách chân, không có tiếng fan trò chuyện, không tồn tại tiếng kêu ro ro của sóng radio, không có tiếng tre reo, không tồn tại tiếng căn chỉnh dây của đàn koto.

Trong một khoảnh khắc,Yoshio thậm chí còn ko nghe thấy tiếng thở ra của chính mình. Mọi music như chìm vào bên trong cậu. Bình yên, giống hệt như một vườn bị phủ đầy tuyết. Y hệt như những tấm thảm futons đang rất được phơi khô bên dưới ánh mặt trời.

Sự lạng lẽ đã gồm sẵn ở đó từ rất rất lâu rồi.

*

Trong giây khắc đó, cậu vẫn học được điều cơ mà phần lớn họ đã lãng quên: sự lặng ngắt không có nghĩa là sự vắng phương diện về phương diện âm thanh, mà là sự thức tỉnh với lắng nghe được âm thanh bên phía trong của chủ yếu mình. Fan nào nghe thấy nó sẽ có được được cảm hứng tĩnh lặng cùng tự tại bên phía trong – không hề phải đối mặt với sự tán loạn và đơn độc khi trôi theo gần như âm thanh ầm ĩ của cuộc sống đời thường bên ngoài.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

x

Welcome Back!

Login to your account below

Retrieve your password

Please enter your username or email address to reset your password.